次韵刘元亢读白乐天与刘梦得书

宋代 周紫芝
香山天下士,直道可事君。口语作奇祸,后来成积薪。 巨栋虽已捐,白璧原自珍。百年付春梦,千载期斯人。 可怜肉食子,议者空反唇。文华一照耀,今古无搢绅。 才高固不世,盛德终少邻。鹿鹿数馀子,琐琐非公伦。 丰盈与名誉,讵可钟一身。暮年林壑意,觞咏全天真。 君子与小人,两者自此分。寄言颜巷徒,勿语伤哉贫。
xiāng shān tiān xià shì   zhí dào shì jūn kǒu zuò huò hòu   lái chéng xīn    
dòng suī juān   bái yuán zhēn bǎi nián chūn mèng qiān   zǎi rén    
lián ròu shí zi   zhě kōng fǎn chún wén huá zhào yào jīn 耀   jìn shēn    
cái gāo bu shi   shèng zhōng shǎo lín 鹿 shù 鹿 zi suǒ   suǒ fēi gōng lún    
fēng yíng míng   zhōng shēn nián lín shāng   yǒng quán tiān zhēn    
jūn zi xiǎo rén   liǎng zhě fēn yán yán xiàng   shāng zāi pín