次韻劉元亢讀白樂天與劉夢得書

宋代 周紫芝
香山天下士,直道可事君。口語作奇禍,後來成積薪。 巨棟雖已捐,白璧原自珍。百年付春夢,千載期斯人。 可憐肉食子,議者空反唇。文華一照耀,今古無搢紳。 才高固不世,盛德終少鄰。鹿鹿數餘子,瑣瑣非公倫。 豐盈與名譽,詎可鍾一身。暮年林壑意,觴詠全天真。 君子與小人,兩者自此分。寄言顏巷徒,勿語傷哉貧。
xiāng shān tiān xià shì   zhí dào shì jūn kǒu zuò huò hòu   lái chéng xīn    
dòng suī juān   bái yuán zhēn bǎi nián chūn mèng qiān   zǎi rén    
lián ròu shí zi   zhě kōng fǎn chún wén huá zhào yào jīn 耀   jìn shēn    
cái gāo bu shi   shèng zhōng shǎo lín 鹿 shù 鹿 zi suǒ   suǒ fēi gōng lún    
fēng yíng míng   zhōng shēn nián lín shāng   yǒng quán tiān zhēn    
jūn zi xiǎo rén   liǎng zhě fēn yán yán xiàng   shāng zāi pín