次韵梁天机见寄

宋代 郑獬
一听秋声鬓已凋,孤心惊起拂星杓。 轮囷自分为蟠木,濩落宁堪作大瓢。 新箧唱酬诗草满,旧衣倾泼酒痕消。 高篇已许临佳菊,更作栏杆护翠条。
tīng qiū shēng bìn diāo   xīn jīng xīng sháo  
lún qūn fēn wéi pán   huò luò níng kān zuò piáo  
xīn qiè chàng chóu shī cǎo mǎn   jiù qīng jiǔ hén xiāo  
gāo piān lín jiā   gèng zuò lán gān cuì tiáo