次韻梁天機見寄

宋代 鄭獬
一聽秋聲鬢已凋,孤心驚起拂星杓。 輪囷自分為蟠木,濩落寧堪作大瓢。 新篋唱酬詩草滿,舊衣傾潑酒痕消。 高篇已許臨佳菊,更作欄杆護翠條。
tīng qiū shēng bìn diāo   xīn jīng xīng sháo  
lún qūn fēn wéi pán   huò luò níng kān zuò piáo  
xīn qiè chàng chóu shī cǎo mǎn 滿   jiù qīng jiǔ hén xiāo  
gāo piān lín jiā   gèng zuò lán gān cuì tiáo