次韵孔常父

宋代 刘攽
老翁衰迟为日久,自知不是文章手。紫微荧煌十二星,青阁彤庭掖垣右。 谁令孤翼此飞栖,正似枯槎犯牛斗。诸公可亲复可望,黄钟浑宏秋水光。 但论四海矧故乡,清诗翻翻鸿鹄翔,愿言与子同升堂。
lǎo wēng shuāi chí wèi jiǔ   zhī shì wén zhāng shǒu wēi yíng huáng shí èr xīng qīng   tóng tíng yuán yòu    
shuí lìng fēi   zhèng shì chá fàn niú dòu zhū gōng qīn wàng huáng   zhōng hún hóng qiū shuǐ guāng    
dàn lùn hǎi shěn xiāng   qīng shī fān fān hóng 鸿 xiáng   yuàn yán zi tóng shēng táng