次韵可庵梅

宋代 洪咨夔
点雪非耶果是耶,紫千红万未曾芽。 苍苔有晕龙锺树,幽谷无人自在花。 地暖孤鸿来索伴,天空双鹭下通家。 诗翁快整春风脚,山路霜泥踏马牙。
diǎn xuě fēi guǒ shì   qiān hóng wàn wèi céng  
cāng tái yǒu yūn lóng zhōng shù   yōu rén zai huā  
nuǎn hóng 鸿 lái suǒ bàn   tiān kōng shuāng xià tōng jiā  
shī wēng kuài zhěng chūn fēng jiǎo   shān shuāng