次韵监簿弟惠乌髭药有诗

宋代 许及之
漆城容可为荫室,发白何由黑于漆。但闻拔白成斑句,安得反老还童术。 嗟予同气仍同心,怜我年侵雪更侵。尔年少我尚馀纪,我发纵秃当投簪。 顶如赤壶已无二,君有良方诚已试。正使缁鬓犹能华,未免种须逢见戏。 我发非病心合医,心白发白无已时。欲将心来烦汝黑,且图百问百不知。
chéng róng wèi yīn shì   bái yóu hēi dàn wén bái chéng bān ān   fǎn lǎo huán tóng shù    
jiē tóng réng tóng xīn   lián nián qīn xuě gèng qīn ěr nián shào shàng   zòng dāng tóu zān    
dǐng chì èr   jūn yǒu liáng fāng chéng shì zhèng shǐ 使 bìn yóu néng huá wèi   miǎn zhǒng féng jiàn    
fēi bìng xīn   xīn bái bái shí jiāng xīn lái fán hēi qiě   bǎi wèn bǎi zhī