次韻監簿弟惠烏髭藥有詩

宋代 許及之
漆城容可為蔭室,發白何由黑於漆。但聞拔白成斑句,安得反老還童術。 嗟予同氣仍同心,憐我年侵雪更侵。爾年少我尚餘紀,我發縱禿當投簪。 頂如赤壺已無二,君有良方誠已試。正使緇鬢猶能華,未免種須逢見戲。 我發非病心合醫,心白髮白無已時。欲將心來煩汝黑,且圖百問百不知。
chéng róng wèi yīn shì   bái yóu hēi dàn wén bái chéng bān ān   fǎn lǎo huán tóng shù    
jiē tóng réng tóng xīn   lián nián qīn xuě gèng qīn ěr nián shào shàng   zòng dāng 禿 tóu zān    
dǐng chì èr   jūn yǒu liáng fāng chéng shì zhèng shǐ 使 bìn yóu néng huá wèi   miǎn zhǒng féng jiàn    
fēi bìng xīn   xīn bái bái shí jiāng xīn lái fán hēi qiě   bǎi wèn bǎi zhī