次韵和子渊学士春雨

宋代 韩琦
天幕沉沉淑气温,雨丝轻软坠云根。洗开春色无多润,染尽花光不见痕。 寂寞画楼和梦锁,依微芳树过人昏。堂虚座密珠帘下,试问淳于醉几樽。
tiān chén chén shū wēn   qīng ruǎn zhuì yún gēn kāi chūn duō rùn rǎn   jǐn huā guāng jiàn hén    
huà lóu mèng suǒ   wēi fāng shù guò rén hūn táng zuò zhū lián xià shì   wèn chún zuì zūn