次韻和子淵學士春雨

宋代 韓琦
天幕沉沉淑氣溫,雨絲輕軟墜雲根。洗開春色無多潤,染盡花光不見痕。 寂寞畫樓和夢鎖,依微芳樹過人昏。堂虛座密珠簾下,試問淳于醉幾樽。
tiān chén chén shū wēn   qīng ruǎn zhuì yún gēn kāi chūn duō rùn rǎn   jǐn huā guāng jiàn hén    
huà lóu mèng suǒ   wēi fāng shù guò rén hūn táng zuò zhū lián xià shì   wèn chún zuì zūn