次韵和朱况雨中之什

唐代 胡宿
苍野迷云黯不归,远风吹雨入岩扉。石床润极琴丝缓, 水阁寒多酒力微。夕梦将成还滴滴,春心欲断正霏霏。 忧花惜月长如此,争得东阳病骨肥。
cāng yún àn guī   yuǎn fēng chuī yán fēi shí chuáng rùn qín huǎn  
shuǐ hán duō jiǔ wēi mèng jiāng chéng hái   chūn xīn duàn zhèng fēi fēi
yōu huā yuè zhǎng   zhēng de dōng yáng bìng féi