次韻和朱況雨中之什

唐代 胡宿
蒼野迷雲黯不歸,遠風吹雨入岩扉。石床潤極琴絲緩, 水閣寒多酒力微。夕夢將成還滴滴,春心欲斷正霏霏。 憂花惜月長如此,爭得東陽病骨肥。
cāng yún àn guī   yuǎn fēng chuī yán fēi shí chuáng rùn qín huǎn  
shuǐ hán duō jiǔ wēi mèng jiāng chéng hái   chūn xīn duàn zhèng fēi fēi
yōu huā yuè zhǎng   zhēng de dōng yáng bìng féi