次韵和正仲游华严此君亭

宋代 黄履
邂逅相遇三诗翁,适我愿兮江之东。每乘高兴即同赋,矧值修竹华严宫。 迫穷收弃势相远,交我以淡情何重。古来金石论贤达,应求本自声气同。 清晨登此亭,亭前罗层峰。浮云开白日,金影升珠栊。 高标不逐四时变,翠色可夺千葩红。一日无此君,子猷啸咏已不浓。 清风飒然至,渊明喜动羲人容。化龙况是葛陂杖,待凤幸列朝阳桐。 伶伦裁嶰谷,律吕因雌雄。太和尚可致天地,烦想岂特疏心胸。 下逮汉蔡邕,取椽制笛柯亭中。与夫皮为冠兮叶为酒,皆自荆阳之贡东南之美兮,冒霜停雪拂景云而萦惠风。 吾曹对此但欲适清乐,不学渭川之人兮资千亩以敌万钟。
xiè hòu xiāng sān shī wēng   shì yuàn jiāng zhī dōng měi chéng gāo xīng tóng shěn   zhí xiū zhú huá yán gōng    
qióng shōu shì xiāng yuǎn   jiāo dàn qíng zhòng lái jīn shí lùn xián yìng   qiú běn shēng tóng    
qīng chén dēng tíng   tíng qián luó céng fēng yún kāi bái jīn   yǐng shēng zhū lóng    
gāo biāo zhú shí biàn   cuì duó qiān hóng jūn   yóu xiào yǒng nóng    
qīng fēng rán zhì   yuān míng dòng rén róng huà lóng kuàng shì bēi zhàng dài   fèng xìng liè zhāo yáng tóng    
líng lún cái xiè   yīn xióng tài shàng zhì tiān fán   xiǎng shū xīn xiōng    
xià dǎi hàn cài yōng   chuán zhì tíng zhōng wèi guān wèi jiǔ jiē   jīng yáng zhī gòng dōng nán zhī měi mào   shuāng tíng xuě jǐng yún ér yíng huì fēng    
cáo duì dàn shì qīng   xué wèi chuān zhī rén qiān wàn zhōng