次韵和长吉上人淮甸相遇

宋代 梅尧臣
淮上一相遇,忆在京都时。 虽惊岁月换,未改松桂姿。 童侍两三人,瓶锡相与随。 自言东越来,箧中多好诗。 文字皆妥帖,业术无倾欹。 前辈尝有言,清气散人脾。 语妙见情性,说之聊解颐。 始推杼山学,得非素所师。 此固有深趣,吾心久已知。 横琴乃玄悟,岂必弄鸣丝。 古乐众少听,谁知彼吹篪。 师旷没世後,伯牙众身悲。 愿同黄鹄举,远归沧海涯。 老骥虽不病,长坂安可驰。 天台况奇胜,日夕劳梦思。 尚忝齿缨绶,终年趋路岐。 俯愧渊中鱼,游泳水之湄。 仰羡云间鸷,凌厉辞絷维。 居尝起斯念,未去情不怡。 今朝更道旧,感怆各嚬眉。 同游谢公门,远想袂沾洟。 惜哉胡不仁,碎彼东方琪。 又出数纸书,手泽尚可披。 眷眷畴昔意,於今当语谁。 复遗三百言,玩味自挽髭。 序事尽成故,慨吟良有资。 其词何亹亹,宛若对风规。 冷然耸心目,不觉整冠緌, 重以超俗韵,顾予贱职司。 是犹猿鸟情,并此驽枥卑。 报投仍勉强,实谬匠者为。 应哂不量力,短兵兹已波。
huái shàng xiāng   zài jīng shí  
suī jīng suì yuè huàn   wèi gǎi sōng guì 姿  
tóng shì liǎng sān rén   píng xiāng suí  
yán dōng yuè lái   qiè zhōng duō hǎo shī  
wén jiē tuǒ tiē   shù qīng  
qián bèi cháng yǒu yán   qīng sǎn rén  
miào jiàn qíng xìng   shuō zhī liáo jiě  
shǐ tuī zhù shān xué   de fēi suǒ shī  
yǒu shēn   xīn jiǔ zhī  
héng qín nǎi xuán   nòng míng  
zhòng shǎo tīng   shéi zhī chuī chí  
shī kuàng shì hòu   zhòng shēn bēi  
yuàn tóng huáng   yuǎn guī cāng hǎi  
lǎo suī bìng   cháng bǎn ān chí  
tiān tāi kuàng shèng   láo mèng  
shàng tiǎn chǐ 齿 yīng shòu   zhōng nián  
kuì yuān zhōng   yóu yǒng shuǐ zhī méi  
yǎng xiàn yún jiān zhì   líng zhí wéi  
cháng niàn   wèi qíng  
jīn zhāo gèng dào jiù   gǎn chuàng pín méi  
tóng yóu xiè gōng mén   yuǎn xiǎng mèi zhān  
zāi rén   suì dōng fāng  
yòu chū shù zhǐ shū   shǒu shàng  
juàn juàn chóu   jīn dāng shuí  
sān bǎi yán   wán wèi wǎn  
shì jǐn chéng   kǎi yín liáng yǒu  
wěi wěi   wǎn ruò duì fēng guī  
lěng rán sǒng xīn   jué zhěng guān ruí  
zhòng chāo yùn   jiàn zhí  
shì yóu yuán niǎo qíng   bìng bēi  
bào tóu réng miǎn qiǎng   shí miù jiàng zhě wèi  
yīng shěn liàng   duǎn bīng