次韵和原甫陪永叔景仁圣徒饮余家题庭中枯菊

宋代 梅尧臣
九月车马过,我庭黄菊鲜。 重来踰七旬,枯萼无复妍。 自非凌霜操,枝叶徒相连。 衰败未忍去,根荄尚翘然。 不意憔悴丛,犹为君子怜。 固值时节晚,岂恨地势偏。 直如木上萝,缘蔓欲到天。 一朝风雪厉,零落向暮年。 至此事乃等,高低复何言。 公休夸松柏,彭祖与颜渊。 各不相健羡,焉能论柔坚。 愿公时饮酒,周孔今下泉。
jiǔ yuè chē guò   tíng huáng xiān  
chóng lái xún   è yán  
fēi líng shuāng cāo   zhī xiāng lián  
shuāi bài wèi rěn   gēn gāi shàng qiào rán  
qiáo cuì cóng   yóu wèi jūn zi lián  
zhí shí jié wǎn   hèn shì piān  
zhí shàng luó   yuán màn dào tiān  
zhāo fēng xuě   líng luò xiàng nián  
zhì shì nǎi děng   gāo yán  
gōng xiū kuā sōng bǎi   péng yán yuān  
xiāng jiàn xiàn   yān néng lùn róu jiān  
yuàn gōng shí yǐn jiǔ   zhōu kǒng jīn xià quán