次韵和永叔对雪十韵

宋代 梅尧臣
纷纷何乱目,凛凛自开门。 著莫风难定,侵凌物已繁。 装成新树色,遮尽古苔痕。 冷入梁王苑,清乘卫国轩。 欺贫冻蓬荜,增险想轘辕。 小隙皆能及,洪炉逼不温。 云衣随处积,水甲等闲屯。 团戏为丸转,堆雕作兽蹲。 岂愁穿破履,幸喜有清樽。 谁问诸公子,高楼与後园。
fēn fēn luàn   lǐn lǐn kāi mén  
zhù fēng nán dìng   qīn líng fán  
zhuāng chéng xīn shù   zhē jìn tái hén  
lěng liáng wáng yuàn   qīng chéng wèi guó xuān  
pín dòng péng   zēng xiǎn xiǎng huán yuán  
xiǎo jiē néng   hóng wēn  
yún suí chù   shuǐ jiǎ děng xián tún  
tuán wèi wán zhuǎn   duī diāo zuò shòu dūn  
chóu chuān 穿   xìng yǒu qīng zūn  
shuí wèn zhū gōng   gāo lóu hòu yuán