次韻和永叔對雪十韻

宋代 梅堯臣
紛紛何亂目,凜凜自開門。 著莫風難定,侵凌物已繁。 裝成新樹色,遮盡古苔痕。 冷入梁王苑,清乘衛國軒。 欺貧凍蓬蓽,增險想轘轅。 小隙皆能及,洪爐逼不溫。 雲衣隨處積,水甲等閒屯。 團戲為丸轉,堆雕作獸蹲。 豈愁穿破履,幸喜有清樽。 誰問諸公子,高樓與後園。
fēn fēn luàn   lǐn lǐn kāi mén  
zhù fēng nán dìng   qīn líng fán  
zhuāng chéng xīn shù   zhē jìn tái hén  
lěng liáng wáng yuàn   qīng chéng wèi guó xuān  
pín dòng péng   zēng xiǎn xiǎng huán yuán  
xiǎo jiē néng   hóng wēn  
yún suí chù   shuǐ jiǎ děng xián tún  
tuán wèi wán zhuǎn   duī diāo zuò shòu dūn  
chóu chuān 穿   xìng yǒu qīng zūn  
shuí wèn zhū gōng   gāo lóu hòu yuán