次韵和杨伯子主簿见赠

宋代 陆游
斋戒叩头牋天公,幸矣使我为枯蓬;枯蓬於世百无用,始得旷快乘秋风。 此生安往失贫贱,白发萧萧对黄卷,今人虽邻有不觌,古人却向书中见。 猿啼月落青山空,旧隐梦寐思东蒙;不愿峨冠赤墀下,且可短剑红尘中。 终年无人问良苦,眼望青天惟自许;可怜对酒不敢豪,它日空浇坟上土。 文章最忌百家衣,火龙黼黻世不知。 谁能养气塞天地,吐出自足成虹蜺。 渡江诸贤骨已朽,老夫亦将正丘首。 杜郎苦瘦帽擫耳,程子久贫衣露肘。 君复作意寻齐盟,岂知衰懦畏後生。 大篇一读我起立,喜君得法从家庭。 鲲鹏自有天池著,谁谓太狂须束缚?大机大用君已传,那遣老夫安注脚。
zhāi jiè kòu tóu jiān tiān gōng   xìng shǐ 使 wèi péng   péng shì bǎi yòng   shǐ kuàng kuài chéng qiū fēng  
shēng ān wǎng shī pín jiàn   bái xiāo xiāo duì huáng juǎn   jīn rén suī lín yǒu   rén què xiàng shū zhōng jiàn  
yuán yuè luò qīng shān kōng   jiù yǐn mèng mèi dōng méng   yuàn é guān chì chí xià   qiě duǎn jiàn hóng chén zhōng  
zhōng nián rén wèn liáng   yǎn wàng qīng tiān wéi   lián duì jiǔ gǎn háo   kōng jiāo fén shàng  
wén zhāng zuì bǎi jiā   huǒ lóng shì zhī  
shuí néng yǎng sāi tiān   chū chéng hóng  
jiāng zhū xián xiǔ   lǎo jiāng zhèng qiū shǒu  
láng shòu mào ěr   chéng zi jiǔ pín zhǒu  
jūn zuò xún méng   zhī shuāi nuò wèi hòu shēng  
piān   jūn cóng jiā tíng  
kūn péng yǒu tiān chí zhù   shuí wèi tài kuáng shù   yòng jūn chuán   qiǎn lǎo ān zhù jiǎo