次韵和陶渊明归去来辞

宋代 张耒
归去来兮,行世不偶予曷归。其出无所为喜兮,舍去而何悲。 眄一世之无与兮,古之人逝莫追。求不疚于予义兮,又奚恤馀子之是非。 彼好恶之罔极兮,或颠倒其裳衣。顾吾涉之已深兮,愧哲人之见微。 吾归甚安,无所事奔。既守吾室,又杜吾门。一气孔神,于中夜存。 纳至和于灵根兮,挹天酝于玄尊。既充溢于幽阙兮,亦粹然而见颜。 往有坎而兹夷兮,昔或危而今安。将从化人于西域兮,面藏吏于函关。 将以一世为刍狗兮,废与兴吾厌观。彼福祸之一源兮,必兹出而兹还。 彼自以为无隙兮,何异夫石椁之宋桓。归去来兮,吾悲夫斯人不返兮,岂招仙圣与之游。 昔惠我以好音,忽远去而莫求。予曷异于世人兮,初为哽塞而增忧。 彼钱镈则深藏兮,盍视夫已垦之田畴。万古芸芸,共逝一舟。 半夜而失,旦号其丘。畏达观之诮予,涕已泣而不流。 悟荣名之取憎兮,善斯人之获休。已矣乎,万物之作各其时,吾独与时而去留,岂或能力而违之。 既往莫或追,来者尚可期。盖雨暵之在天,岂吾稼之不耔。 彼蜀雄之必传,作犹愧于书诗。嗟身屈而道伸,于斯人兮曷疑。
guī lái   xíng shì ǒu guī chū suǒ wéi shě   ér bēi    
miǎn shì zhī   zhī rén shì zhuī qiú jiù yòu   zi zhī shì fēi    
hào zhī wǎng   huò diān dào cháng shè zhī shēn kuì   zhé rén zhī jiàn wēi    
guī shén ān   suǒ shì bēn shǒu shì yòu   mén kǒng shén zhōng   cún      
zhì líng gēn   tiān yùn xuán zūn chōng yōu quē   cuì rán ér jiàn yán    
wǎng yǒu kǎn ér   huò wēi ér jīn ān jiāng cóng huà rén 西 miàn   cáng hán guān    
jiāng shì wèi chú gǒu   fèi xīng yàn guān huò zhī yuán   chū ér hái    
wéi   shí guǒ zhī sòng huán guī lái   bēi rén fǎn   zhāo xiān shèng zhī yóu    
huì hào yīn   yuǎn ér qiú shì rén chū   wèi gěng ér zēng yōu    
qián shēn cáng   shì kěn zhī tián chóu wàn yún yún gòng   shì zhōu    
bàn ér shī   dàn hào qiū wèi guān zhī qiào   ér liú    
róng míng zhī zēng   shàn rén zhī huò xiū wàn   zhī zuò shí   shí ér liú   huò néng ér wéi zhī    
wǎng huò zhuī   lái zhě shàng gài hàn zhī zài tiān   jià zhī    
shǔ xióng zhī chuán   zuò yóu kuì shū shī jiē shēn ér dào shēn   rén