次韵和刘夔判官对雪

宋代 范仲淹
蔌蔌楼台外,新辉溢四遐。 云中凋玉叶,星际落榆花。 岳色参差露,松声彷佛加。 风流裁赋苑,清苦读书家。 霜女惭轻格,蟾娥让素华。 孤鸿迷鸟道,万马忆龙沙。 净拂王恭氅,香滋陆羽茶。 载歌劳郢谢,一奏待种牙。 几处和梅赏,何人为鬓嗟。 含毫看不足,诗社好生涯。
lóu tái wài   xīn huī xiá
yún zhōng diāo   xīng luò huā
yuè cēn   sōng shēng páng jiā
fēng liú cái yuàn   qīng shū jiā
shuāng cán qīng   chán é ràng huá
hóng 鸿 niǎo dào   wàn lóng shā
jìng wáng gōng chǎng   xiāng chá
zài láo yǐng xiè   zòu dài zhǒng
chǔ méi shǎng   rén wéi bìn jiē
hán háo kàn   shī shè hǎo shēng