次韵和刘京兆石林亭之作石本唐苑中物散流民

宋代 苏轼
都城日荒废,往事不可还。 惟余故苑石,漂散向人间。 公来始购蓄,不惮道里艰。 尽従尘埃中,来对冰雪颜。 瘦骨拔凛凛,苍根漱潺潺。 唐人惟奇章,好石古莫攀。 尽令属牛氏,刻凿纷班班。 嗟此本何常,聚散实循环。 人失亦人得,要不出区寰。 君看刘李末,不能保河关。 况此百株石,鸿毛于泰山。 但当对石饮,万事付等闲。
chéng huāng fèi   wǎng shì hái  
wéi yuàn shí   piāo sàn xiàng rén jiān  
gōng lái shǐ gòu   dàn dào jiān  
jǐn cóng chén āi zhōng   lái duì bīng xuě yán  
shòu lǐn lǐn   cāng gēn shù chán chán  
táng rén wéi zhāng   hǎo shí pān  
jǐn lìng shǔ niú shì   záo fēn bān bān  
jiē běn cháng   sàn shí xún huán  
rén shī rén   yào chū huán  
jūn kàn liú   néng bǎo guān  
kuàng bǎi zhū shí   hóng 鸿 máo tài shān  
dàn dāng duì shí yǐn   wàn shì děng xián