次韵和顾直讲

宋代 刘攽
故人相语笑家丘,华发盈簪此滞留。无限风光轻过眼,迩来春色试回头。 名园秀木丛幽境,紫府真仙熟旧游。自是山林怀胜赏,非关适野济吾谋。
rén xiàng xiào jiā qiū   huá yíng zān zhì liú xiàn fēng guāng qīng guò yǎn ěr   lái chūn shì huí tóu    
míng yuán xiù cóng yōu jìng   zhēn xiān shú jiù yóu shì shān lín huái shèng 怀 shǎng fēi   guān shì móu