次韻和顧直講

宋代 劉攽
故人相語笑家丘,華發盈簪此滯留。無限風光輕過眼,邇來春色試回頭。 名園秀木叢幽境,紫府真仙熟舊遊。自是山林懷勝賞,非關適野濟吾謀。
rén xiàng xiào jiā qiū   huá yíng zān zhì liú xiàn fēng guāng qīng guò yǎn ěr   lái chūn shì huí tóu    
míng yuán xiù cóng yōu jìng   zhēn xiān shú jiù yóu shì shān lín huái shèng shǎng fēi   guān shì móu