次韵和端夫游谷隐

南北朝 邹浩
我生泉石中,清赏殊不足。得官汉上来,邂逅亦溪谷。 他时长安尘,用此尘外赎。城南百馀里,洒落自风俗。 招提密相忘,一一俨西竺。缅维作者谋,永集荆楚福。 兴国最佳胜,千柱列岩屋。前疏白马泉,后据双凤麓。 衲衣拥云外,拄杖倚藤竹。天龙咫尺耳,入户体生粟。 谁为逢氏迷,不复枨也欲。落英无再红,秀发岂常绿。 共将香火心,稽首千手目。老僧独何为,瞬我掣电速。 已矣勿重言,良药反成毒。
shēng quán shí zhōng   qīng shǎng shū guān hàn shàng lái   xiè hòu
shí cháng ān chén   yòng chén wài shú chéng nán bǎi   luò fēng
zhāo xiāng wàng   yǎn 西 zhú miǎn wéi zuò zhě móu   yǒng jīng chǔ
xīng guó zuì jiā shèng   qiān zhù liè yán qián shū bái quán   hòu shuāng fèng
yōng yún wài   zhǔ zhàng téng zhú tiān lóng zhǐ chǐ ěr   shēng
shuí wèi féng shì   chéng luò yīng zài hóng   xiù cháng 绿
gòng jiāng xiāng huǒ xīn   shǒu qiān shǒu lǎo sēng wéi   shùn chè diàn
zhòng yán   liáng yào fǎn chéng