次韻和端夫游谷隱

南北朝 鄒浩
我生泉石中,清賞殊不足。得官漢上來,邂逅亦溪谷。 他時長安塵,用此塵外贖。城南百餘里,灑落自風俗。 招提密相忘,一一儼西竺。緬維作者謀,永集荊楚福。 興國最佳勝,千柱列岩屋。前疏白馬泉,後據雙鳳麓。 衲衣擁雲外,拄杖倚藤竹。天龍咫尺耳,入戶體生粟。 誰為逢氏迷,不復棖也欲。落英無再紅,秀髮豈常綠。 共將香火心,稽首千手目。老僧獨何為,瞬我掣電速。 已矣勿重言,良藥反成毒。
shēng quán shí zhōng   qīng shǎng shū guān hàn shàng lái   xiè hòu
shí cháng ān chén   yòng chén wài shú chéng nán bǎi   luò fēng
zhāo xiāng wàng   yǎn 西 zhú miǎn wéi zuò zhě móu   yǒng jīng chǔ
xīng guó zuì jiā shèng   qiān zhù liè yán qián shū bái quán   hòu shuāng fèng
yōng yún wài   zhǔ zhàng téng zhú tiān lóng zhǐ chǐ ěr   shēng
shuí wèi féng shì   chéng luò yīng zài hóng   xiù cháng
gòng jiāng xiāng huǒ xīn   shǒu qiān shǒu lǎo sēng wéi   shùn chè diàn
zhòng yán   liáng yào fǎn chéng