次韵姑溪兴国寺晚眺
禅房花木有残红,此地还因曲径通。竹影看摇金琐碎,风铃解语玉丁东。
人来白鸟横空处,山在先生倚杖中。绝唱未酬才已尽,夜灯搔首鬓如蓬。
chán
禅
fáng
房
huā
花
mù
木
yǒu
有
cán
残
hóng
红
,
cǐ
此
dì
地
hái
还
yīn
因
qū
曲
jìng
径
tōng
通
zhú
。
yǐng
竹
kàn
影
yáo
看
jīn
摇
suǒ
金
suì
琐
fēng
碎
,
líng
风
jiě
铃
yǔ
解
yù
语
dīng
玉
dōng
丁
东
。
rén
人
lái
来
bái
白
niǎo
鸟
héng
横
kōng
空
chù
处
,
shān
山
zài
在
xiān
先
sheng
生
yǐ
倚
zhàng
杖
zhōng
中
jué
。
chàng
绝
wèi
唱
chóu
未
cái
酬
yǐ
才
jǐn
已
yè
尽
,
dēng
夜
sāo
灯
shǒu
搔
bìn
首
rú
鬓
péng
如
蓬
。