次韵公弱寄胡强仲

宋代 释德洪
念昔谪海南,路尘吹瘴风。未即弃沟壑,尚在拴索中。 亲朋半天下,万里不一逢。髯胡岂有罪,乃肯与我同。 情亲等昆弟,使令惟西东。时为解我语,道大自不容。 邵阳雨中别,涕泪落无从。我伴有形影,渠归无仆僮。 三年锻百巧,遂成瘖与聋。今日复何日,岳寺闻楼钟。 聚观迎万指,登睫排千峰。黄泉天复见,白骨肉已重。 髯虽未对面,音问已喜通。夫子佐岣嵝,有道如葛洪。 笔力扛九鼎,奇语出遽匆。长篇春争丽,送我归新丰。 且约老南岳,幅巾追瘦筇。拊手辄大笑,此计随虚空。 山林当付我,君事侯与公。麒麟未易系,健鹘那可笼。
niàn zhé hǎi nán   chén chuī zhàng fēng wèi gōu shàng   zài shuān suǒ zhōng    
qīn péng bàn tiān xià   wàn féng rán yǒu zuì nǎi   kěn tóng    
qíng qīn děng kūn   shǐ 使 lìng wéi 西 dōng shí wéi jiě dào   róng    
shào yáng zhōng bié   lèi luò cóng bàn yǒu xíng yǐng   guī tóng    
sān nián duàn bǎi qiǎo   suì chéng yīn lóng jīn yuè   wén lóu zhōng    
guān yíng wàn zhǐ   dēng jié pái qiān fēng huáng quán tiān jiàn bái   ròu zhòng    
rán suī wèi duì miàn   yīn wèn tōng zuǒ gǒu lǒu yǒu   dào hóng    
káng jiǔ dǐng   chū cōng cháng piān chūn zhēng sòng   guī xīn fēng    
qiě yuē lǎo nán yuè   jīn zhuī shòu qióng shǒu zhé xiào   suí kōng    
shān lín dāng   jūn shì hóu gōng lín wèi jiàn   lóng