次韵傅宏推官义方亭

宋代 苏辙
居近古城心自幽,箪瓢足用更何求。 莺飞旋趁春风出,龙卧终闻莫雨搜。 科第联翩收甲乙,乡闾惊怪问因由。 隐君淡泊无人识,长夏一衫冬一裘。
jìn chéng xīn yōu   dān piáo yòng gèng qiú  
yīng fēi xuán chèn chūn fēng chū   lóng zhōng wén sōu  
lián piān shōu jiǎ   xiāng jīng guài wèn yīn yóu  
yǐn jūn dàn rén shí   cháng xià shān dōng qiú