次韻傅宏推官義方亭

宋代 蘇轍
居近古城心自幽,簞瓢足用更何求。 鶯飛旋趁春風出,龍臥終聞莫雨搜。 科第聯翩收甲乙,鄉閭驚怪問因由。 隱君淡泊無人識,長夏一衫冬一裘。
jìn chéng xīn yōu   dān piáo yòng gèng qiú  
yīng fēi xuán chèn chūn fēng chū   lóng zhōng wén sōu  
lián piān shōu jiǎ   xiāng jīng guài wèn yīn yóu  
yǐn jūn dàn rén shí   cháng xià shān dōng qiú