次韵赋海棠

宋代 胡仲弓
万树嫣红压锦城,此花宜雨又宜晴。 睡中银烛层层照,醉后朱唇晕晕轻。 携酒独来苏学士,逸诗笑杀杜先生。 雪儿檀板休教唱,见说娇羞不而惊。
wàn shù yān hóng jǐn chéng   huā yòu qíng  
shuì zhōng yín zhú céng céng zhào   zuì hòu zhū chún yūn yūn qīng  
xié jiǔ lái xué shì   shī xiào shā xiān sheng  
xuě ér tán bǎn xiū jiào chàng   jiàn shuō jiāo xiū ér jīng