次韻賦海棠

宋代 胡仲弓
萬樹嫣紅壓錦城,此花宜雨又宜晴。 睡中銀燭層層照,醉後朱唇暈暈輕。 攜酒獨來蘇學士,逸詩笑殺杜先生。 雪兒檀板休教唱,見說嬌羞不而驚。
wàn shù yān hóng jǐn chéng   huā yòu qíng  
shuì zhōng yín zhú céng céng zhào   zuì hòu zhū chún yūn yūn qīng  
xié jiǔ lái xué shì   shī xiào shā xiān sheng  
xuě ér tán bǎn xiū jiào chàng   jiàn shuō jiāo xiū ér jīng