次韵东城所画郭功甫家壁竹木怪石诗

宋代 李之仪
大枝凭陵力争出,小干萦纡穿瘦石。一杯未釂笔已濡,此理分明来面壁。 我尝傍观不见画,只见佛祖遭呵骂。人知见画不见人,纷纷岂是知公者。 汗流几案惨无光,忽然到眼如锋铓。急将两耳掩双手,河海振动电电吼。
zhī píng líng zhēng chū   xiǎo gàn yíng chuān 穿 shòu shí bēi wèi jiào   fēn míng lái miàn
cháng bàng guān jiàn huà   zhī jiàn zāo rén zhī jiàn huà jiàn rén   fēn fēn shì zhī gōng zhě
hàn liú àn cǎn guāng   rán dào yǎn fēng máng jiāng liǎng ěr yǎn shuāng shǒu   hǎi zhèn dòng diàn diàn hǒu