次韵定慧钦长老见寄八首(并引)

宋代 苏轼
苏州定慧长老守钦,使其徒卓契顺来惠州,问予安否,且寄《拟寒山十颂》。 语有璨、忍之通,而诗无岛、可之寒,吾甚嘉之,为和八首。 左角看破楚,南柯闻长滕。 钩帘归乳燕,穴纸出痴蝇。 为鼠常留饭,怜蛾不点灯。 崎岖真可笑,我是小乘僧。 铁桥本无柱,石楼岂有门。 舞空五色羽,吠云千岁根。 松花酿仙酒,木客馈山飧。 我醉君且去,陶云吾亦云。 罗浮高万仞,下看扶桑卑。 默坐朱明洞,玉池自生肥。 従来性坦率,醉语漏天机。 相逢莫相问,我不记吾谁。 幽人白骨观,大士甘露灭。 根尘各清净,心境两奇绝。 真源未纯熟,习气馀陋劣。 譬如已放鹰,中夜时掣绁。 谁言穷巷士,乃窃造物权。 所见皆我有,安居受其全。 戏作一篇书,千古发争端。 儒墨起相杀,予初本无言。 闲居蓄百毒,救彼跛与盲。 依山作陶穴,掩此暴骨横。 区区效一溉,岂能济含生。 力恶不己出,时哉非汝争。 少壮欲及物,老闲余此心。 微生山海间,坐受瘴雾侵。 可怜邓道士,摄衣问呻吟。 覆舟却私渡,断桥费千金。 净名毗耶中,妙喜恒沙外。 初无往来相,二土同一在。 云何定慧师,尚欠行脚债。 请判维摩凭,一到东坡界。
zhōu dìng huì zhǎng lǎo shǒu qīn   shǐ 使 zhuó shùn lái huì zhōu   wèn ān fǒu   qiě hán shān shí sòng      
yǒu càn rěn zhī tōng ér   shī dǎo zhī hán shén   jiā zhī wèi   shǒu      
zuǒ jiǎo kàn chǔ   nán wén zhǎng téng  
gōu lián guī yàn   xué zhǐ chū chī yíng  
wèi shǔ cháng liú fàn   lián é diǎn dēng  
zhēn xiào   shì xiǎo chéng sēng  
tiě qiáo běn zhù   shí lóu yǒu mén  
kōng   fèi yún qiān suì gēn  
sōng huā niàng xiān jiǔ   kuì shān sūn  
zuì jūn qiě   táo yún yún  
luó gāo wàn rèn   xià kàn sāng bēi  
zuò zhū míng dòng   chí shēng féi  
cóng lái xìng tǎn shuài   zuì lòu tiān  
xiāng féng xiāng wèn   shuí  
yōu rén bái guān   shì gān miè  
gēn chén qīng jìng   xīn jìng liǎng jué  
zhēn yuán wèi chún shú   lòu liè  
fàng yīng   zhōng shí chè xiè  
shuí yán qióng xiàng shì   nǎi qiè zào quán  
suǒ jiàn jiē yǒu   ān shòu quán  
zuò piān shū   qiān zhēng duān  
xiāng shā   chū běn yán  
xián bǎi   jiù máng  
shān zuò táo xué   yǎn héng  
xiào gài   néng hán shēng  
è chū   shí zāi fēi zhēng  
shào zhuàng   lǎo xián xīn  
wēi shēng shān hǎi jiān   zuò shòu zhàng qīn  
lián dèng dào shì   shè wèn shēn yín  
zhōu què   duàn qiáo fèi qiān jīn  
jìng míng zhōng   miào héng shā wài  
chū wǎng lái xiāng   èr tóng zài  
yún dìng huì shī   shàng qiàn xíng jiǎo zhài  
qǐng pàn wéi píng   dào dōng jiè