次韵答人槛竹

宋代 苏辙
猗猗元自直,落落不须扶。 密节风吹展,清阴月共铺。 丛长傲霜雪,根瘦耻泥涂。 更种愁无地,应须煎碧芦。
yuán zhí   luò luò  
jié fēng chuī zhǎn   qīng yīn yuè gòng  
cóng zhǎng ào shuāng xuě   gēn shòu chǐ  
gèng zhǒng chóu   yìng jiān