次韻答人檻竹

宋代 蘇轍
猗猗元自直,落落不須扶。 密節風吹展,清陰月共鋪。 叢長傲霜雪,根瘦恥泥塗。 更種愁無地,應須煎碧蘆。
yuán zhí   luò luò  
jié fēng chuī zhǎn   qīng yīn yuè gòng  
cóng zhǎng ào shuāng xuě   gēn shòu chǐ  
gèng zhǒng chóu   yìng jiān