次韵道卿咏雪约遵欧阳文忠公令不得用鹤玉洁白等字

宋代 周紫芝
鲁史书平尺,王春喜可占。弄寒初照砌,逐吹旋萦帘。 水远还迷望,山高遂失尖。欺梅时满树,妒舞或陵襜。 鹊冻痴如梦,儿娇喜欲拈。人应横短棹,谁且卧穷阎。 壮士知何畏,衰翁亦懒觇。打窗时蔌蔌,拂帽更纤纤。 兽炭寒仍在,驼裘晚自添。鹧鸪茶椀酽,鹦鹉酒杯甜。 岁事新愁破,诗章旧令严。遥思庾楼夜,万里一寒蟾。
shǐ shū píng chǐ   wáng chūn zhàn nòng hán chū zhào zhú   chuī xuán yíng lián    
shuǐ yuǎn hái wàng   shān gāo suì shī jiān méi shí mǎn shù   huò líng chān    
què dòng chī mèng   ér jiāo niān rén yīng héng duǎn zhào shuí   qiě qióng yán    
zhuàng shì zhī wèi   shuāi wēng lǎn chān chuāng shí   mào gèng xiān xiān    
shòu tàn hán réng zài   tuó qiú wǎn tiān zhè chá wǎn yàn yīng   jiǔ bēi tián    
suì shì xīn chóu   shī zhāng jiù lìng yán yáo lóu wàn   hán chán