次韵戴时芳病中

宋代 陈著
平生英气欲摩天,晚节逢罹欲自怜。 纸帐漫移春梦枕,画叉难继日支钱。 好坏知病及穷韩愈,肯把贫谋富计然。 但得身安字堪煮,寄声自有故山鹃。
píng shēng yīng tiān   wǎn jié féng lián  
zhǐ zhàng màn chūn mèng zhěn   huà chā nán zhī qián  
hǎo huài zhī bìng qióng hán   kěn pín móu rán  
dàn shēn ān kān zhǔ   shēng yǒu shān juān