次韻戴時芳病中

宋代 陳著
平生英氣欲摩天,晚節逢罹欲自憐。 紙帳漫移春夢枕,畫叉難繼日支錢。 好壞知病及窮韓愈,肯把貧謀富計然。 但得身安字堪煮,寄聲自有故山鵑。
píng shēng yīng tiān   wǎn jié féng lián  
zhǐ zhàng màn chūn mèng zhěn   huà chā nán zhī qián  
hǎo huài zhī bìng qióng hán   kěn pín móu rán  
dàn shēn ān kān zhǔ   shēng yǒu shān juān