次韵酬张择甫

宋代 郑獬
别后正春孟,溪头黄柳芽。 相思满芳草,独自照残花。 晚树秦川阔,黄云瘴海赊。 上楼无别望,归路向西斜。
bié hòu zhèng chūn mèng   tóu huáng liǔ  
xiāng mǎn fāng cǎo   zhào cán huā  
wǎn shù qín chuān kuò   huáng yún zhàng hǎi shē  
shàng lóu bié wàng   guī xiàng 西 xié