次韻酬張擇甫

宋代 鄭獬
別後正春孟,溪頭黃柳芽。 相思滿芳草,獨自照殘花。 晚樹秦川闊,黃雲瘴海賒。 上樓無別望,歸路向西斜。
bié hòu zhèng chūn mèng   tóu huáng liǔ  
xiāng mǎn 滿 fāng cǎo   zhào cán huā  
wǎn shù qín chuān kuò   huáng yún zhàng hǎi shē  
shàng lóu bié wàng   guī xiàng 西 xié