次韵陈融甫支盐年家见赠二首

宋代 范成大
范村如荒村,一老雪垂领。 高轩款门来,惊破雀罗静。 披草出迎客,玉笋森秀整。 短章虽寂寞,染指已尝鼎。 归骖不可驻,晨昏思定省。
fàn cūn huāng cūn   lǎo xuě chuí lǐng
gāo xuān kuǎn mén lái   jīng què luó jìng
cǎo chū yíng   sǔn sēn xiù zhěng
duǎn zhāng suī   rǎn zhǐ cháng dǐng
guī cān zhù   chén hūn dìng xǐng