次韻陳融甫支鹽年家見贈二首

宋代 范成大
范村如荒村,一老雪垂領。 高軒款門來,驚破雀羅靜。 披草出迎客,玉筍森秀整。 短章雖寂寞,染指已嘗鼎。 歸驂不可駐,晨昏思定省。
fàn cūn huāng cūn   lǎo xuě chuí lǐng
gāo xuān kuǎn mén lái   jīng què luó jìng
cǎo chū yíng   sǔn sēn xiù zhěng
duǎn zhāng suī   rǎn zhǐ cháng dǐng
guī cān zhù   chén hūn dìng xǐng