次韵程相公以柳湖久涸辄引蔡水溉注感而成咏

宋代 苏辙
鳞鳞沙脚出平湖,一喷珠玑碧有余。 依旧镜中横紫阁,却从天外望仙闾。 粉花又结青莲子,金尾还跳赤鲤鱼。 自惜支离苦为病,重来应共酒杯疏。
lín lín shā jiǎo chū píng   pēn zhū yǒu  
jiù jìng zhōng héng   què cóng tiān wài wàng xiān  
fěn huā yòu jié qīng lián   jīn wěi hái tiào chì  
zhī wèi bìng   chóng lái yīng gòng jiǔ bēi shū