次韻程相公以柳湖久涸輒引蔡水溉注感而成詠

宋代 蘇轍
鱗鱗沙腳出平湖,一噴珠璣碧有餘。 依舊鏡中橫紫閣,卻從天外望仙閭。 粉花又結青蓮子,金尾還跳赤鯉魚。 自惜支離苦為病,重來應共酒杯疏。
lín lín shā jiǎo chū píng   pēn zhū yǒu  
jiù jìng zhōng héng   què cóng tiān wài wàng xiān  
fěn huā yòu jié qīng lián   jīn wěi hái tiào chì  
zhī wèi bìng   chóng lái yīng gòng jiǔ bēi shū