次韵程判院喜雪

宋代 许及之
帝心端与天心合,务本先农斥浮末。冬温祷雪响交孚,急霰先声如撒泼。 献花女儿弄璿玑,剪裁楚水烦湘妃。东郭先生不敢出,南枝乌鹊空惊飞。 高卧从教深没屋,此是天工真雨粟。但愿四海大有年,无田可耕宁己独。 诗翁爱日亲年高,时时梦里见三刀。男儿盍洎千钟养,蹴踏起舞听鸡号。 勋业欺人头易雪,化工于汝难私燮。满酌长歌白雪吟,下里阳春讵有别。
xīn duān tiān xīn   běn xiān nóng chì dōng wēn dǎo xuě xiǎng jiāo   xiàn xiān shēng    
xiàn huā ér nòng xuán   jiǎn cái chǔ shuǐ fán xiāng fēi dōng guō xiān sheng gǎn chū nán   zhī què kōng jīng fēi    
gāo cóng jiào shēn méi   shì tiān gōng zhēn dàn yuàn hǎi yǒu nián   tián gēng níng    
shī wēng ài qīn nián gāo   shí shí mèng jiàn sān dāo nán ér qiān zhōng yǎng   tīng hào    
xūn rén tóu xuě   huà gōng nán xiè mǎn zhuó cháng bái xuě yín xià   yáng chūn yǒu bié