次韻程判院喜雪

宋代 許及之
帝心端與天心合,務本先農斥浮末。冬溫禱雪響交孚,急霰先聲如撒潑。 獻花女兒弄璿璣,剪裁楚水煩湘妃。東郭先生不敢出,南枝烏鵲空驚飛。 高臥從教深沒屋,此是天工真雨粟。但願四海大有年,無田可耕寧己獨。 詩翁愛日親年高,時時夢裡見三刀。男兒盍洎千鍾養,蹴踏起舞聽雞號。 勳業欺人頭易雪,化工於汝難私燮。滿酌長歌白雪吟,下里陽春詎有別。
xīn duān tiān xīn   běn xiān nóng chì dōng wēn dǎo xuě xiǎng jiāo   xiàn xiān shēng    
xiàn huā ér nòng xuán   jiǎn cái chǔ shuǐ fán xiāng fēi dōng guō xiān sheng gǎn chū nán   zhī què kōng jīng fēi    
gāo cóng jiào shēn méi   shì tiān gōng zhēn dàn yuàn hǎi yǒu nián   tián gēng níng    
shī wēng ài qīn nián gāo   shí shí mèng jiàn sān dāo nán ér qiān zhōng yǎng   tīng hào    
xūn rén tóu xuě   huà gōng nán xiè mǎn zhuó 滿 cháng bái xuě yín xià   yáng chūn yǒu bié