次韵昌甫仲春读谪仙诗 其一
年年最佳处,韶艳三春光。顾我憔悴人,岂不能自强。
拂拭整春服,行歌发清商。山头山花开,花底还举觞。
欢来为之醉,身世忽若忘。笑指深林中,崇兰有国香。
nián
年
nián
年
zuì
最
jiā
佳
chǔ
处
,
sháo
韶
yàn
艳
sān
三
chūn
春
guāng
光
gù
。
wǒ
顾
qiáo
我
cuì
憔
rén
悴
qǐ
人
,
bù
岂
néng
不
zì
能
qiáng
自
强
。
fú
拂
shì
拭
zhěng
整
chūn
春
fú
服
,
xíng
行
gē
歌
fā
发
qīng
清
shāng
商
shān
。
tóu
山
shān
头
huā
山
kāi
花
huā
开
,
dǐ
花
hái
底
jǔ
还
shāng
举
觞
。
huān
欢
lái
来
wèi
为
zhī
之
zuì
醉
,
shēn
身
shì
世
hū
忽
ruò
若
wàng
忘
xiào
。
zhǐ
笑
shēn
指
lín
深
zhōng
林
chóng
中
,
lán
崇
yǒu
兰
guó
有
xiāng
国
香
。