次韵昌甫 其一

宋代 韩淲
香来桂树丛生处,招隐其如怀玉东。白发满头唯我独,清诗脱手几人同。 影摇明净云间月,声滴幽微雨后风。秋以此花相劳苦,世涂谁拙又谁工。
xiāng lái guì shù cóng shēng chù   zhāo yǐn huái 怀 dōng bái mǎn tóu wéi qīng   shī tuō shǒu rén tóng    
yǐng yáo míng jìng yún jiān yuè   shēng yōu wēi hòu fēng qiū huā xiāng láo shì   shuí zhuō yòu shuí gōng