次韻昌甫 其一

宋代 韓淲
香來桂樹叢生處,招隱其如懷玉東。白髮滿頭唯我獨,清詩脫手幾人同。 影搖明淨雲間月,聲滴幽微雨後風。秋以此花相勞苦,世塗誰拙又誰工。
xiāng lái guì shù cóng shēng chù   zhāo yǐn huái dōng bái mǎn tóu 滿 wéi qīng   shī tuō shǒu rén tóng    
yǐng yáo míng jìng yún jiān yuè   shēng yōu wēi hòu fēng qiū huā xiāng láo shì   shuí zhuō yòu shuí gōng