次韵昌甫 其一

宋代 韩淲
人物本如云,八俊更三君。山风吹夏箨,苍雪落纷纷。 专壑紫苔古,掩关青竹深。据高梧而瞑,新蝉助长吟。 斸土烧萌茁,惩羹且一餐。竹新明眼句,持答愧琅玕。 千岁支床龟,团蒲纸帐为。发梳晨粥后,梅有隔窗枝。 未腊灵山白,溪南只独看。章泉两峰雪,应更地炉寒。
rén běn yún   jùn gèng sān jūn shān fēng chuī xià tuò cāng   xuě luò fēn fēn    
zhuān tái   yǎn guān qīng zhú shēn gāo ér míng xīn   chán zhù cháng yín    
zhǔ shāo méng zhuó   chéng gēng qiě cān zhú xīn míng yǎn chí   kuì láng gān    
qiān suì zhī chuáng guī   tuán zhǐ zhàng wèi shū chén zhōu hòu méi   yǒu chuāng zhī    
wèi líng shān bái   nán zhǐ kàn zhāng quán liǎng fēng xuě yīng   gèng hán